Chăng-kō̤ Mìng-dĕ̤ng-ngṳ̄ Háng-cê gì bēng-buōng. / 參考閩東語漢字其版本。


Mă kuŏi-cī (𢲫魁子), sê siŏh-cṳ̄ng iù-hié, kă-dièu gì nè̤ng sāi gáuk-cṳ̄ng chiū-huák pău, mă, buák gūi-ciáh nâung-nâung gì săi-dâi[1].

Chăng-kō̤ ùng-hióng修改

  1. 福州方言詞典. 福建人民出版社. 1994-10. 194.